"Chẳng phải là bên cạnh giành hết khách của mình sao, làm ăn ngành ẩm thực vốn là như vậy, không mày c.h.ế.t thì tao vong! Lão Vương, anh phải nghĩ cách đi chứ." Hách Bình nắm chặt giẻ lau, hậm hực nói.
Vương Hồng Phát đáp: "Anh gọi cho Cục giám sát thực phẩm và Phòng cháy chữa cháy rồi, người ta cũng đã đến kiểm tra, không có vấn đề gì. Em làm quá lên, nhỡ Tiệm cơm Nam Lai biết được, người ta mà cũng gọi điện phản ánh thì mình biết làm sao?"
Họ đâu chịu nổi bị điều tra.
Hách Bình lo lắng: "Thế giờ làm sao? Khách trong quán vốn đã chẳng có mấy, con trai anh còn cứ dắt đám bạn bè ăn không ngồi rồi đến ăn chực uống chùa, không trả tiền đã đành, thấy cả đám côn đồ hò hét trong tiệm, khách nào còn muốn vào?"
Con trai của hai người, Vương Thần bỏ học từ cấp ba, suốt ngày tụ tập với một đám lêu lổng không làm ăn gì. Đám đó chẳng có bản lĩnh, cơm ăn còn không đủ, biết nhà cậu ta mở tiệm mì, liền thường xuyên đến ăn chực uống chùa. Hai vợ chồng dĩ nhiên không muốn, nhưng vì tình anh em, Vương Thần cứ nằng nặc yêu cầu Vương Hồng Phát phải nể mặt mình, mỗi lần nhắc đến chuyện này cả nhà lại nổ ra cãi vã.
Vương Hồng Phát bực bội nói: "Vậy thì em đuổi tụi nó đi là được rồi, cứ bảo là hết bột mì, hết nguyên liệu, máy làm mì hỏng, lý do đầy ra đó."
Ông ta chợt khựng lại: "Khoan đã, tụi nó ở trong tiệm khiến khách không dám vào... anh hiểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-com-lien-gioi/5170382/chuong-118.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.