Thế giới tận thế mở cửa trở lại, khách ở thế giới bản địa của Nam Đồ cũng nườm nượp kéo đến.
Mặc dù không quảng cáo rầm rộ, Tiệm cơm Nam Lai vẫn trở nên nổi tiếng nhờ mọi người truyền miệng cho nhau, cứ đến dịp lễ tết là trước cửa lại xếp hàng dài chờ đến lượt.
TBC
Ông chủ Vương Hồng Phát của tiệm mì Vương Ký bên cạnh nhìn thấy hàng dài người chờ trước cửa Tiệm cơm Nam Lai, thì ghen tỵ lẩm bẩm: "Thà xếp hàng cũng không chịu đến quán khác ăn, Tiệm cơm Nam Lai thật sự ngon đến thế sao?"
Vợ ông ta là Hách Bình cũng thò đầu ra nhìn, đúng là vậy thật, hàng người bên cạnh xếp dài gần đến cửa nhà mình, quay đầu lại nhìn trong tiệm mì của họ thì chỉ lác đác vài khách.
Bà ta lập tức hô to: "Vào tiệm nhà tôi ăn bát mì đi, bát to lại rẻ, không cần xếp hàng!"
Một đám người nghe thấy liền nhìn sang, trong ánh mắt mang theo lúng túng và cả vẻ trêu chọc. Gần đó có biết bao hàng ăn, nếu chỉ muốn no bụng thì họ đã chọn đại một quán mà vào rồi. Việc họ chịu khó xếp hàng chẳng phải vì muốn vào Tiệm cơm Nam Lai ăn hay sao? Mấy quán khác dĩ nhiên không sánh được.
Hét gọi một hồi, hàng người vẫn cứ là hàng người, không ai rời khỏi hàng.
Vương Hồng Phát đưa tay kéo vợ lại, ghét bỏ nói: "Đừng kêu nữa, ai lại lôi kéo khách kiểu vậy?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại truyentop.net -
"Thế thì sao chứ? Giữ thể diện có thể kiếm được tiền chắc?"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-com-lien-gioi/5170381/chuong-117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.