Sự xuất hiện của gà rán đã tiếp thêm dũng khí mạnh mẽ cho mọi người trong trạm tiếp tế.
Ai nấy đều nhận ra, để có được một bữa ăn ngon lành thì chỉ cần vài bước đơn giản: kiểm tra lại vẻ ngoài, xem mình có đáp ứng các quy định mà bà chủ Nam đưa ra không, đẩy cửa bước vào, gọi món trả tiền và ăn cơm.
Ban đầu họ còn tưởng Tiệm cơm Nam Lai là chiếc hộp Pandora, mở ra sẽ kéo theo tai họa gì ghê gớm. Thật ra hoàn toàn chẳng có chuyện đó, nếu có thì chỉ là tinh hạch trong túi ngày càng ít đi, đúng là khiến người ta thấy xót xa.
Nhưng tinh hạch ít đi đã biến thành thịt trên người, tiện lợi và an toàn, chẳng còn phải lo chuyện bị đ.á.n.h rơi nữa rồi.
Lữ Văn Bân và Kim Viễn hai kỹ thuật viên gần đây lui tới Tiệm cơm Nam Lai còn nhiều hơn cả đến căn tin, chỉ vì bọn họ đã nhìn thấy thực đơn của quán, từ món đầu tiên đã sáng mắt, tới món cuối cùng vẫn còn thèm thuồng, họ thề rằng sẽ thử hết toàn bộ món ăn ở đó.
Trong thời gian ngắn thì mục tiêu này chưa thể hoàn thành, bởi một nửa món ăn phụ thuộc vào nguyên liệu mà Nam Đồ mua được mỗi ngày.
Dần dà, họ cũng không chọn mua mang về nữa, tránh làm ảnh hưởng đến hương vị món ăn, hơn nữa trong quán cơm thì cơm trắng được ăn không giới hạn.
Ở Thiên Lăng Thành, Lữ Văn Bân chưa từng được ăn cơm. Nằm ở rìa sa mạc, nơi đó không dư dả gì về nguồn nước, càng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-com-lien-gioi/5170362/chuong-98.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.