Ánh mắt của bốn người đồng loạt quay sang phía Lữ Văn Bân, trừng trừng nhìn chằm chằm anh ta.
Tên đáng ghét này, lấy bia ở đâu ra vậy? "Tôi mua từ hôm qua mà chưa uống." Lữ Văn Bân gãi đầu. Cũng là anh ăn giữa chừng mới chợt nhớ ra.
Những người còn lại đều hối hận đến mức muốn đập đùi. Rõ ràng đã đến tận Tiệm cơm Nam Lai rồi, sao lại quên mua một chai bia lạnh ăn kèm với gà rán chứ, tất cả là do lúc ấy trong đầu chỉ toàn nghĩ tới gà rán, chẳng nhớ được gì khác.
Dưới ánh nhìn đầy khẩn thiết của mấy người kia, Lữ Văn Bân cuối cùng cũng cảm nhận được nỗi khổ của Kim Viễn. Anh lấy ra năm cái ly, lần lượt rót đầy bia vào từng cái, bọt bia mịn màng chậm rãi nổi lên.
Dù không lạnh như bia ướp đá, nhưng loại bia này vẫn giữ được vị đậm đà và sảng khoái vốn có, hương mạch nha cùng chút đắng nhẹ lan tỏa trong khoang miệng, vừa vặn trung hòa mùi dầu mỡ từ gà rán.
Chỉ tiếc năm người chia nhau, mỗi người chỉ được một nửa ly nhỏ.
TBC
Cả bọn đều cảm thấy lần này rút được bài học sâu sắc: lần sau tới Tiệm cơm Nam Lai, đừng ngại nhìn qua thực đơn, hoặc ít ra giữ đầu óc tỉnh táo hơn một chút, muốn ăn gì thì gọi hết một lượt.
Ngay lúc đó, từng cái đầu lần lượt ló ra từ bên cửa sổ.
"Tống Kỳ, tao bảo sao tìm hoài không thấy, còn tính rủ mày xuống căn tin, hóa ra trốn ở đây ăn vụng!"
"Lữ Văn Bân, quả nhiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-com-lien-gioi/5170361/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.