"Trời ơi, ngon quá, ngon muốn xỉu luôn!"
Kim Viễn ôm chặt hộp gà rán trong tay, dịch người ra xa: "Biến xa ra chút, tôi tuyệt đối không chia thêm cho cậu đâu."
Lữ Văn Bân đã hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của mình, căn bản không nghe Kim Viễn đang nói gì. Khi c.ắ.n xuyên qua lớp da giòn của miếng gà rán, âm thanh "rôm rốp" vang lên từng đợt như thể đang mát-xa cho não bộ, cũng giống như hàng ngàn bong bóng nhỏ đang nhảy nhót trên đầu lưỡi rồi vỡ tan, mang đến cảm giác tê tê ngứa ngứa. Lớp vỏ vừa bị c.ắ.n vỡ, hơi nóng liền bốc lên, nước thịt dồi dào theo sau tuôn trào ra, khiến đầu lưỡi vừa đau vừa sung sướng, nóng đấy nhưng thơm quá! Trái ngược hoàn toàn với lớp da mỏng giòn bên ngoài là phần thịt gà đậm đà mọng nước bên trong, một miếng gà to đủ để lấp đầy khoang miệng, kết cấu lại vô cùng mềm mại trơn mịn, hương vị hòa quyện đến tận lõi, thấm đẫm từng thớ thịt...
Lữ Văn Bân không nhịn được nghĩ, nếu có thể cho anh ăn gà rán cho tới khi no nê, thì dù đang ở biệt thự đi siêu xe anh cũng bằng lòng đổi lấy!
Mà nếu thêm một ngụm bia lạnh nữa thì đúng là... sướng đến nỗi linh hồn muốn lìa khỏi xác!
Anh vẫn còn thòm thèm mút lấy cây xiên vừa mới xiên qua miếng gà rán.
Chỉ có hai miếng nhỏ thôi, còn chưa kịp thưởng thức kỹ đã hết rồi.
Quay sang nhìn Kim Viễn, dường như đã đoán được ý đồ của Lữ Văn Bân, miệng hắn nhai lia lịa, ngay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-com-lien-gioi/5170355/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.