Kim Viễn khựng lại một chút: "Ừm... bận quá nên lỡ mất giờ rồi." Giờ ăn ở nhà ăn công trường quản lý rất nghiêm, hơn nữa chưa từng có chuyện còn thừa thức ăn, tới trễ thì thật sự không còn gì cả.
Lữ Văn Bân: "Thế cậu không ăn luôn à? Tôi có ít thịt khô, muốn ăn không?"
Kim Viễn lắc đầu lia lịa như trống gõ: "Không không."
Lữ Văn Bân cười nói: "Biết ngay là cậu không ăn mà. Nếu đói thật thì chiều ra quầy ăn vặt của Tiệm cơm Nam Lai mua thịt xiên ăn đi."
Nhắc đến Tiệm cơm Nam Lai, Lữ Văn Bân không nhịn được nói thêm: "Mỗi lần công nhân được nghỉ là ùa ra quầy tiệm Nam Lai, mới có hai ngày mà đã bị họ chiều hư khẩu vị rồi. Ngày đầu đến công trường, ai nấy như muốn nuốt cả cái khay vào bụng, đều khen cơm ở đây ngon. Mới vài ngày thôi, đ.á.n.h giá về nhà ăn đã tụt dốc rõ rệt, bảo gia vị thua xa Tiệm cơm Nam Lai. So được sao? Chỉ riêng gia vị nướng thịt ở đó thôi, bên mình đã gom không đủ. Tôi còn nghe có người vừa ăn vừa cầu nguyện: giá mà món ăn trong nhà ăn cũng ngon như tiệm Nam Lai thì tốt biết mấy."
"Thế rồi cậu nói gì với họ không?" Ví dụ như bảo mọi người biết đủ là hạnh phúc, đừng mơ mộng giữa ban ngày ấy. Kim Viễn biết Lữ Văn Bân hay nói thẳng, dễ làm mất lòng người, nên nhanh chóng hỏi.
"Tôi có nói chứ, tôi bảo tôi cũng nghĩ y như họ." Nghĩ đến xiên thịt và rau câu tiên thảo ăn được hôm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-com-lien-gioi/5170354/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.