Chỉ vì tiện cho việc ăn nên mới được cắt sẵn trước khi lên bàn, chứ nếu là nguyên vẹn đem ra rồi mới cắt, lúc ấy hương thơm bung ra mới gọi là khuynh đảo lòng người.
Quả là một tiếc nuối, ông Kiều nói ngay: "Lần sau ông đặt chân giò bát bảo thì cháu cứ để nguyên cả cái mang ra bàn, ông tự cắt."
Nam Đồ mặt lạnh như tiền: "Dạo này thì đừng mơ, ông kiểm tra mỡ m.á.u chưa đấy?"
Ông Kiều cười gượng, nhưng vẫn không quên giới thiệu với Đỗ Tiểu Phong bên cạnh: "Đây là chủ quán kiêm bếp chính của Tiệm cơm Nam Lai - Nam Đồ."
Đỗ Tiểu Phong ngẩn người, từ lúc bước chân vào tiệm đến giờ, chuyện khiến cô kinh ngạc nối tiếp nhau không dứt. Đây là đầu bếp chính của món ăn hôm nay? Trẻ quá rồi đó!
Cô thầm cảm thấy buồn cười, chẳng lẽ cái meme trên mạng về sinh viên mới tốt nghiệp nhưng có mười năm kinh nghiệm làm việc là có thật? Thấy rõ suy nghĩ trong mắt cô, ông Kiều bổ sung: "Tiệm Nam Lai trước kia là ông nội Nam Đồ mở, chú đâu có nói đầu bếp không thay người đâu!" Thế mới đúng chứ, thì ra là nghề gia truyền, Đỗ Tiểu Phong nhìn Nam Đồ lại càng thêm tôn trọng, quả là tuổi trẻ tài cao.
Tư liệu viết bài +1.
Nghĩ thêm một lúc, Đỗ Tiểu Phong chợt hiểu ra, tuy ông Kiều để cô vấp một cú vì món chân giò bát bảo, nhưng cũng không cố tình để cô sa thêm cái hố nào khác. Nếu trước khi cô được nếm thử tay nghề của Nam Đồ mà đã giới thiệu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-com-lien-gioi/5170337/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.