Nhiều người thì lại tỏ vẻ cảm thông: [Bà chủ nghỉ ngơi cho khỏe nhé!]
[Bà chủ Nam đâu phải người sắt, nghỉ ngơi cho khỏe rồi mới có sức nghiên cứu món mới chứ. ]
Sau khi chọn vài bình luận để trả lời, Nam Đồ riêng nhắn cho ông Kiều. Trước đó mấy hôm ông đã đặt trước món chân giò bát bảo cho ngày mai, giờ tiệm nghỉ không tiện, Nam Đồ muốn hỏi là ông muốn hủy hay dời ngày.
"Hủy gì chứ? Ông là ông già về hưu, cả ngày cũng chẳng có việc gì chính sự, đợi bao lâu cũng được, huống chi chỉ là dời một ngày. Nam Đồ này, nghỉ một ngày đủ sao, cháu nghỉ thêm mấy ngày cũng không sao, đừng để mình mệt quá là được."
Ông Kiều hiểu rất rõ đạo lý "vắt kiệt nguồn mà không dưỡng sẽ mất", ông không muốn Nam Đồ kiệt sức.
Nam Đồ: "Không đâu ạ, ông Kiều, vậy ông ghé tiệm vào trưa ngày kia, cháu sẽ làm món chân giò bát bảo cho ông."
Ông Kiều vui vẻ nói: "Thế thì ông có phúc lắm rồi. Hồi xưa ông nội cháu cháu chẳng thích làm chân giò bát bảo, ba lần năm lượt năn nỉ cũng không chịu làm, may mà ông ấy truyền nghề lại cho cháu, ông mới được ăn món này thêm lần nữa."
Nhắc đến chuyện này, Nam Đồ cũng bật cười: "Chân giò bát bảo phải rút hết xương, nhồi đầy nguyên liệu, rồi hấp trước kho sau, công đoạn phức tạp mà nguyên liệu thì lại không đắt, ông nội cháu thấy bán cho bà con láng giềng mà lấy giá cao thì không nỡ, mà bán cao cũng chẳng có mấy người mua,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-com-lien-gioi/5170333/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.