Phân cảnh quay của Tiết Tầm đã gần kết thúc, càng lúc càng bận rộn hơn.
Cầm kịch bản ngồi qua một bên, chỉ chốc lát sau, trong miệng có chút khô chát, Văn Diễn Vũ sau đó cầm một ly nước đang muốn uống, đột nhiên nghe thấy âm thanh yếu ớt rụt rè từ bên cạnh vang lên.
“Em có thể nói chuyện với anh một chút được không?”
Cô gái nhỏ cúi thấp đầu, tựa hồ có chút ngượng ngùng, là Lâm Thiến Vân, cho dù đang mặc đồng phục làm việc cũng không cách nào che giấu đi khuôn mặt quá mức non nớt của nàng.
Có lẽ vẫn chưa đến hai mươi tuổi đúng không.
Nghĩ vậy, Văn Diễn Vũ gật đầu.
Đến hành lang phim trường, hai người đều không lên tiếng.
Giữa bọn họ vốn dĩ chưa từng gặp nhau, thế nhưng… Văn Diễn Vũ dừng một chút, bỗng nhiên muốn mở miệng, Lâm Thiến Vân đã nhanh chóng giành trước, “Đêm đó, chuyện đêm đó, anh có thể xem như không biết được không?”
Lâm Thiến Vân quay đầu qua một bên, cắn môi, thần sắc rất khó chịu.
Cho dù chuyện đêm đó Văn Diễn Vũ cũng chật vật thảm hại như ai, nhưng dù sao cùng vẫn là nam nhân.
“Không sao, tôi đã quên rồi.”
Đối phương không trả lời, nhận ra đã không còn gì đáng nói nữa, Văn Diễn Vũ liền nhấc chân muốn rời đi.
Âm thanh yếu đuối nhu nhược phía sau đột nhiên trở nên sắc nhọn: “Có phải anh đang xem thường em?”
“Có phải cảm thấy… Em rất thấp hèn?”
Hiển nhiên là vì hắn rời đi mà hiểu lầm.
Văn Diễn Vũ bất đắc dĩ quay đầu lại, đang muốn giải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/qua-khi-minh-tinh/34010/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.