Văn Diễn Vũ vừa mới trở về nhà, điện thoại di động lập tức báo có tin nhắn mới.
“Cám ơn anh đã chịu theo em, thật sự cám ơn anh.”
Cơm tối là ăn cùng với Lâm Thiến Vân, dù sao vẫn chỉ là một cô gái nhỏ, sau khi ôm chặt hắn điên cuồng gào khóc một rồi, cuối cùng cũng không nhịn được nghĩ muốn đi ăn cơm tối.
Ngồi ở trong phòng ăn, tính cách Lâm Thiến Vân cũng không còn quá hướng nội như khi còn ở trong phim trường nữa, điều bất ngờ chính là, Lâm Thiến Vân đã xem qua từng tác phẩm của Văn Diễn Vũ, nói chuyện thao thao bất tuyệt. Trong giọng nói mơ hồ biểu hiện ra cảm giác chán nản tiếc nuối thay cho Văn Diễn Vũ, Văn Diễn Vũ chỉ cười cười không hề trả lời.
Vừa ăn vừa nói chuyện, bất tri bất giác thời gian rất nhanh trôi qua.
Sau khi tiễn Lâm Thiến Vân trở về, đã quá muộn rồi, Văn Diễn Vũ lại không ngờ Tiết Tầm lại đứng dưới lầu chờ hắn.
Nhẹ nhàng vuốt ve lông A Khôi, Văn Diễn Vũ xoay người đi tắm rửa.
Thực ra, hắn cũng không muốn cùng Tiết Tầm nói chuyện xa cách lạnh lùng như vừa rồi, quá mức sắc bén không chỉ dễ dàng chọc giận đến người khác, hơn nữa, còn dễ dàng giấy lên cảm giác muốn chinh phục, nhưng khi đối mặt với thái độ hùng hổ dọa người của đối phương, dù có muốn khống chế chính mình, cũng thật sự không chút dễ dàng.
Dòng nước nhẹ nhàng giội rửa, trôi chảy.
Tắm xong, đi ngang qua tủ kính trưng bày, bên trong tủ được đặt vào từng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/qua-khi-minh-tinh/34011/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.