Mãi đến tận khi bước vào trong nhà rồi, Văn Diễn Vũ mới có thể hoàn toàn thả lỏng.
Đặt thuốc mỡ lên trên đầu tủ giày, vịn vách tường thay giày xong, bỏ xuống vẻ mạnh mẽ giả tạo, chậm rãi tha thân thể kiệt sức hướng vào phòng ngủ.
Dưới chân đột nhiên mất tự do, suýt chút nữa ngã sấp xuống.
“A Khôi…”
Mèo lười nằm dưới mặt đất hơi hơi di chuyển, ngủ tiếp, trên khóe miệng còn vương vãi hàng nước miếng óng ánh.
Văn Diễn Vũ bất giác nở nụ cười, ôm mèo thả lại ổ của của nó, đắp chăn bông.
Che miệng ngáp, cảm giác mệt mỏi rã rời ngay tức khắc chiếm lĩnh mọi tâm trí.
Áo khoác cùng áo sơ mi bị kéo xé ngổn ngang, Văn Diễn Vũ dứt khoát cởi hết xuống, ném vào sọt đựng quần áo bẩn.
Vết tích bị dày vò, cắn xé trên cánh tay và lồng ngực vẫn còn in đậm chói mắt, qua mấy ngày nữa phỏng chừng sẽ biến mất, chỉ cần không thèm để ý đến, cũng không có chuyện gì.
Dùng mu bàn tay chà sát đôi môi, thực sự không còn chút khí lực nào, Văn Diễn Vũ trực tiếp tiến vào trong chăn nằm, rất nhanh liền rơi vào mộng đẹp.
***
Trên đường lái xe chạy nhanh trở về ngôi biệt thự quen thuộc, Tiết Tầm thuận tay ấn số, đeo tai nghe lên.
“Này…” Giọng nữ mơ mơ màng màng.
“Amy, tôi là Tiết Tầm.”
Âm thanh không kiên nhẫn.”Tôi biết, bây giờ là rạng sáng 12 giờ 13 phút, cậu xác định có chuyện gì khẩn cấp đến mức khiến cậu ngay vào lúc này đánh thức tôi mà không phải chờ đến sáng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/qua-khi-minh-tinh/34009/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.