“Ầm!”
Toàn bộ cửa bị phá tan, người đến khí thế hùng hổ một quyền đánh bay Tiền tổng, vội vàng cởi ra áo khoác phủ lên trên người Văn Diễn Vũ, nâng người dậy rời đi.
Tiền tổng bụm mặt nổi giận: “Tiết Tầm, đừng tưởng rằng cậu bây giờ nổi tiếng thì ngay cả tôi cũng không dám động đến cậu!”
Tiết Tầm đỡ lấy Văn Diễn Vũ đang xụi lơ quay đầu lại, nguy hiểm nheo mắt, đồng tử u tối quét qua Tiền tổng, âm thanh nhàn nhạt băng lãnh, vừa đe dọa vừa hàm xúc: “Ông thì tính là thứ gì? Chuyện bỏ thuốc bỉ ổi như thế cũng dám làm, có tin tôi phế ông hay không?”
Tiền tổng lui về phía sau một bước, giật mình ngẩn người.
***
Kéo cánh tay Văn Diễn Vũ vòng qua bả vai, đồng thời cố định lại eo không cho hắn trượt xuống, Tiết Tầm từng bước từng bước hướng về phía thang máy đi.
Cũng may, bởi vì tầng này là tầng tư mật, không có người phục vụ, giảm đi không ít phiền phức.
Bên trong tầng trệt trống trơn rộng rãi, tiếng bước chân lanh lảnh, âm thanh nghẹn ngào nức nở cũng sẽ không nghe thấy được.
Xem ra động tác của mình vẫn chưa suy giảm, Tiết Tầm giơ tay liếc nhìn đồng hồ, mười giờ rưỡi, phỏng chừng đến sáng mai kiểm tra phòng, tên súc sinh đang lõa thể kia đã nằm trên bồn cầu trong nhà vệ sinh hơn mười tiếng rồi.
Nhanh chóng đến thang máy, Tiết Tầm nhẹ nhàng vỗ vỗ khuôn mặt người đang gục đầu mặc cho y điều khiển: “Văn Diễn Vũ, cậu có khỏe không?”
Văn Diễn Vũ nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/qua-khi-minh-tinh/34008/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.