Tiểu thái giám theo phía sau người đó, đang bất an vặn vẹo hai tay, cúi đầu lúng ta lúng túng nói: “Hoàng hậu thứ tội, nô tài thật sự đã ngăn cản Hiền phi nương nương, nhưng mà… Thế nhưng…”
Lộ Ánh Tịch giữ sắc mặt bình tĩnh không lo âu, khẽ phất tay, ra hiệu cho hắn ta lui xuống.
Tiểu thái giám kia vội vã tránh đi giống như đang chạy trốn. Hai nương nương cao quý sắp đại chiến đến nơi, hắn ta chỉ là một kẻ nô tài thấp cổ bé họng, không nên ở lại đây như cá trong chậu chờ tai ương ập đến.
“Diêu Hiền phi, đêm khuya còn chưa ngủ, ngược lại còn rất hăng hái.” Lộ Ánh Tịch chậm rãi mở miệng, vẫn bình thản ung dung.
“Nếu không phải nhờ Thần thiếp đến kịp thời, chỉ e Hoàng hậu đã phạm tội tày đình rồi.” Vẻ mặt Diêu Hiền phi lạnh căm, đôi mắt phượng trầm lắng.
“Nói như vậy, Diêu Hiền phi đã có lòng cứu giúp Bản cung?” Lộ Ánh Tịch nhàn nhạt cười, tùy tiện đáp trả một câu.
“Hoàng thượng đã mở miệng vàng ngọc, muốn giam Nam Cung thần y ba ngày. Không phải Hoàng hậu muốn kháng chỉ phạm thượng chứ?” Diêu Hiền phi liếc mắt nhanh qua Nam Cung Uyên đang cứng ngắc không thể động đậy một cái, ánh mắt dường như nổi lên vẻ mâu thuẫn phức tạp.
“Bản cung đương nhiên không dám đại nghịch bất đạo như vậy. Nhưng có người lại to gan lớn mật, dám tự tiện thay đổi ý chỉ của Hoàng thượng, gia tăng dụng cực hình.” Sắc mặt Lộ Ánh Tịch dần trở nên lạnh lùng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-te-than-cung/3260290/quyen-2-chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.