Cung Phượng Tê vẫn đang sửa chữa. Lộ Ánh Tịch đã sớm sắp xếp từ trước, không đem theo Tình Thấm đến Thần Cung. Vì vậy nàng thuận tiện bảo Tình Thấm mang tin tức hộ tống Nam Cung Uyên trở về Ô Quốc đến cho Hi vệ.
Sự việc dường như hết sức suông sẻ, không một ai xuất hiện chặn đường, ngăn cản Nam Cung Uyên rời khỏi. Nhưng trong lòng Lộ Ánh Tịch vẫn không bình tâm được. Hoàng đế nói đúng, rời cung được chưa hẳn là chu toàn.
“Hoàng hậu không thể ngủ được sao?” Giọng nói trầm thấp, sát bên người nàng, lại mang theo ý chê cười không chút nào che giấu.
Lộ Ánh Tịch nằm mãi đến nửa đêm nhưng không cách nào ngủ được, thình lình nghe tiếng nói của hắn, quả thực đã giật mình.
“Hoàng thượng cũng không buồn ngủ sao?” Nàng không giả vờ đã ngủ, nhẹ giọng hỏi ngược lại.
“Hoàng hậu của Trẫm mang bao tâm sự, cứ đắn đo suy nghĩ, trằn trọc khó ngủ, sao Trẫm có thể ngủ trước một mình được?” Hoàng đế cười khẽ, nhưng giọng điệu lạnh lùng, không nghe ra chút vui vẻ trong đó.
“Hoàng thượng, đã chiếm đóng Bái Loan chưa?” Lộ Ánh Tịch cố ý chuyển sang đề tài khác. Hai ngày nay, dù sao tâm tình hắn vẫn không ổn định, gần như không còn dịu dàng thấp thoáng nữa.
“Trẫm đã hạ lệnh lùi việc tiến công lại, chờ năm vạn viện binh của Ô Quốc.” Trong bóng tối, khẩu khí hoàng đế như băng giá thẩm thấu vào trong, thấy lạnh cả người.
“Hoàng thượng muốn dùng kỵ binh Ô Quốc làm quân tiên phong?”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-te-than-cung/3260291/quyen-2-chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.