“Ánh tịch… Trẫm không thể…”
Nàng đông cứng, gấp rút nhìn chằm chặp đôi môi của đang mấp máy của hắn. Hắn muốn nói cái gì? Cái gì? Cái gì không thể?
“Trẫm rất muốn… Thế nhưng không thể…”
Lời nói mớ nhỏ bé và đứt đoạn, giống như đang nằm chiêm bao mà nói ra khỏi miệng. Từ những từ ngữ rời rạc lẻ tẻ, không đủ để suy đoán toàn bộ cuộc vật lộn trong mơ cũng như trong nội tâm của hắn.
Nàng giật mình nhìn hắn, bàn tay trái đang lơ lửng trong không khí, quên không buông xuống. Phải chăng hắn muốn nói, không thể yêu? Cuộc sống đầy những nguyên tắc khắc khe, hắn không vất vả sao?
Tay nàng cuối cùng cũng hạ xuống, đầu ngón tay xoa vuốt khôn mặt nhợt nhạt của hắn, nhỏ nhẹ gọi: “Mộ Dung Thần Duệ…”
Nàng có thể cảm thụ được đau khổ của hắn, nhưng vì vậy mà phát giác được đau thương của chính bản thân nàng. Hai chữ “không thể”, đó là tiếng lòng của hắn, cũng là nỗi lòng của nàng. Cho dù hai người dứt bỏ thân phận đối địch đã định trước, nàng cũng không thể sinh tình với hắn. Bởi rằng lòng nàng đã sớm chứa bóng hình của sư phụ, và nàng cũng đã sớm đem tình cảm gửi gắm trên người sư phụ. Một trái tim sao có thể có hai ngăn? Một nữ tử có thể nào yêu hai người nam tử?
Nàng bỗng dưng rụt tay lại, như bị bàn ủi làm bỏng. Yêu cái gì? Nàng căn bản không thể yêu Mộ Dung Thần Duệ! Người nàng thích chỉ có duy nhất sư phụ mà thôi!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-te-than-cung/3260289/quyen-2-chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.