Hoàng đế liếc mắt nhìn nàng một cái, vén màn gấm lên, cất giọng nói: “Truyền Nam Cung thần y đến đây.”
“Vâng, Hoàng thượng.” Cách đó không xa truyền đến tiếng trả lời cung kính.
Sau đó, tiếng bước chân trầm ổn dần tới gần. Lộ Ánh Tịch cúi đầu, trong lòng ngổn ngang trăm mối tơ vò.
“Nam Cung Uyên tham kiến Hoàng thượng, Hoàng hậu.” Giọng nói nhẹ nhàng vang lên bên ngoài kiệu.
“Nam Cung thần y có việc gì cần bẩm báo?” Hoàng đế vẫn không xuống kiệu, cách lớp màng dày thấp giọng hỏi.
“Xin hỏi Hoàng thượng, đã xem tấu chương Thái y viện trình lên chưa?” Giọng nói Nam Cung Uyên vẫn êm ả bình lặng, trước sau như một không nghe ra bất kỳ thấp thỏm bất an nào.
“Được trình lên khi nào?” Hoàng đế nhíu mày nói. Hôm nay trước khi hắn cải trang vi hành đúng là có một xấp tấu chương chưa phê duyệt.
“Khoảng giờ Ngọ[1].” Tốc độ nói của Nam Cung Uyên đều đều, “Do thời gian cấp bách, trong quá trình bào chế thuốc giải có xảy ra chút sơ sót, công hiệu kém, cần phải cải thiện nó. Bẩm riêng với Hoàng thượng, mong Hoàng thượng thứ tội.”
[1] Giờ Ngọ: theo cách tính giờ can chi, thì 1 giờ âm lịch bằng 2 giờ đồng hồ và mang tên 1 con giáp, bắt đầu từ một giờ lẻ đến đầu giờ lẻ tiếp theo, và đầu tiên là giờ Tý từ 23h-1h. Giờ Ngọ là từ 11h -13h, Chính Ngọ là chỉ 12h trưa.
“Cần thời gian bao lâu để bào chế ra thuốc giải có công hiệu ngay?” Hoàng đế nhướng mày
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-te-than-cung/3260272/quyen-2-chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.