Lộ Ánh Tịch cứng đờ người, nàng mím chặt môi, không để đầu lưỡi hoàng đế cạy miệng. Cảm giác xấu hổ và giận dữ không ngừng trào dâng trong lòng nàng, khó mà dằn xuống.
Hoàng đế vốn đã bực tức, lại thấy phản ứng của nàng càng thêm cáu giận, thô lỗ cắn môi nàng!
Mùi máu tươi liền thấp thoáng bao phủ, môi hai người nhuộm đậm sắc đỏ.
Hoàng đế vẫn không vì vậy mà dừng lại, tay phải hắn cố định cổ nàng, hắn mút vết thương trên môi nàng, nuốt máu hòa lẫn giữa hắn và nàng. Hồi lâu sau, hắn vẫn không hút ra, ngược lại hắn càng cắn mút môi nàng mạnh hơn.
Lộ Ánh Tịch đau nhói, vùng vẫy vài lần, lại bị tay trái của hắn giữ chặt bên hông, không thể ngọ nguậy.
Đầu lưỡi của hắn liếm môi nàng, muốn ngang ngược lần vào trong, bỗng lưỡi hắn mạnh mẽ như công thành chiếm đất, mãnh liệt tiến công một cách bá đạo.
Nàng cố gắng chống chọi, ngậm chặt răng đến mức phát ra tiếng đánh cầm cập vào nhau.
Ánh mắt hoàng đế bất ngờ lóe sáng, hắn bỗng bóp eo nàng, thừa dịp nàng hô đau theo bản năng, hắn chiếm trọn miệng nàng.
Hơi thở thuộc riêng mình hắn xâm chiếm, lòng Lộ Ánh Tịch ngập tràn phẫn nộ, bỗng chốc răng nàng khép lại, cắn mạnh chiếc lưỡi điên cuồng của hắn.
Chớp mắt, hai người bất động, sự tĩnh mịch đáng sợ bao trọn khắp kiệu.
Chỉ mới giây lát trôi qua, nhưng Lộ Ánh Tịch lại thấy như rất lâu, khi nàng thả lỏng miệng mình, mới nếm thấy mùi máu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-te-than-cung/3260271/quyen-2-chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.