Hai người ngồi chung kiệu. Hoàng đế xoay người ngồi nghiêng nhìn thẳng nàng không chớp mắt.
Lộ Ánh Tịch cố gắng đè nén bất an trong lòng, mỉm cười nói: “Sao Hoàng thượng không tuyên ngự y tới, mà muốn đích thân tới Thái y viện?”
Hoàng đế không dời ánh mắt thâm trầm sắc bén, môi mỏng chậm rãi buông ra một câu: “Cơ hội vừa rồi rất tốt, sao Hoàng hậu không nắm lấy?”
Lộ Ánh Tịch ngớ người, thắc mắc hỏi: “Hoàng thượng nói cơ hội gì cơ?”
Hoàng đế nhếch mày, lạnh lùng liếc nàng: “Hiện giờ không có người ngoài, Hoàng hậu không cần phải giả bộ ngây thơ vô tội.”
Lộ Ánh Tịch thầm hít sâu một hơi, loại trừ những ý nghĩ mờ ám, ngẩng đầu nhìn thẳng mắt hắn, nghiêm mặt: “Thần thiếp thực sự hiểu rõ. Nhưng không hiểu vì sao Hoàng thượng phải năm lần bảy lượt thăm dò Thần thiếp. Chẳng nhẽ Hoàng thượng cho rằng Thần thiếp sẽ ra tay hạ sát? Sau đó gánh tội danh hành thích vua trốn chui trốn nhủi khắp nơi?”
Hoàng đế cười giễu cợt: “Ánh Tịch, có thật nàng chưa từng nghĩ đến điều đó?”
Lộ Ánh Tịch chỉ lắc đầu, không muốn giải thích nhiều. Nàng muốn thế nào, trong lòng hắn hiểu rõ, cần gì phải hung hăng truy cứu tận gốc như vậy? Tóm lại hắn muốn nghe đáp án ra sao?
Hoàng đế chợt thở dài một cái, giống như vô cùng thất vọng: “Trẫm đánh cược chính mạng sống của mình. Ánh Tịch, nàng có biết điều đó không?” Mặc dù hắn còn giấu diếm chưa nói hết, nhưng đúng là đã đánh cược một ván. Việc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-te-than-cung/3260270/quyen-2-chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.