Lộ Ánh Tịch tập trung suy ngẫm, rất nhanh đã đoán được đầu mối. Chắc chắn Mộ Dung Thần Duệ đã giở thủ đoạn, đem tất cả lỗi lầm đổ lên đầu nàng.
Hàn Thanh Vận nhìn thẳng nàng không chớp mắt, muốn nhịn không nhiều lời, nhưng cuối cùng không thể ẩn nhẫn thấp giọng nói: “Nếu Hoàng hậu đã muốn nghe lời nói thật, Thanh Vận cung kính không bằng tuân mệnh. Nghe nói trước đó Hoàng hậu dây dưa không chịu dâng chiếc nhẫn tín vật cho Hoàng thượng, còn đánh cược với Hoàng thượng. Sau đó, Hoàng hậu thua cược, mới phải giao chiếc nhẫn ra. Không biết Thanh Vận có nói sai điều gì không?”
Lộ Ánh Tịch gật đầu, thong thả nói: “Vậy nên ngươi cho rằng Bản cung cố tình vu oan giá họa cho ngươi tội bất trung bất nghĩa.”
“Nếu Hoàng hậu ướm lời trước với Thanh Vận, Thanh Vận tất nhiên sẽ không dám trách cứ ai, không dám khước từ. Nhưng Hoàng hậu lại vòng vo tam quốc, chẳng lẽ không phải càng chứng tỏ Thanh Vận không biết lý lẽ?” Hàn Thanh Vận nhếch môi, vẻ mặt ngang tàng.
Từng câu từng chữ của nàng ta vô cùng súc tích, nhưng Lộ Ánh Tịch vừa nghe đã nhìn thấu, đây là do hoàng đế dẫn dắt nàng ta nghĩ như vậy. Nữ tử nhìn bề ngoài kiêu ngạo này thật ra không có chủ kiến. Người khác mới dụ dỗ vài câu, nàng ta đã tin tưởng không mảy may nghi ngờ. Thật ra kẻ này cũng không xem là “người khác” được, mà là người nàng ta yêu, không thể trách khi nàng ta lựa chọn tin hắn.
“Hàn Thục phi, ngươi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-te-than-cung/3260273/quyen-2-chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.