Đường Lạc mặc cho Việt Hoành ôm, vẫn giống như búp bê gỗ, không nhúc nhích.
“Đường Lạc… Đường Lạc… Đừng buông em ra mà… Nếu tất cả lời xin lỗi đều vô dụng, vậy em xin anh hãy cho em dùng cả đời này để bù đắp.” Việt Hoành ôm lấy Đường Lạc, vòng lên trước tựa vào người hắn, từ trong lòng hắn ngẩng đầu lên thì nước mắt đã đầy mặt.
Cả đời sao? Trả giá bằng đãi ngộ lớn như vậy, hai tay buông thõng bên người của Đường Lạc, siết chặt thành nắm đấm.
“Đường Lạc… Đường Lạc…” Việt Hoành ngẩng đầu cọ cọ lên mặt của Đường Lạc, hai cánh tay đang ôm chặt của cậu ta cách một lớp áo vuốt ve hắn, ý đồ rất rõ ràng.
“Em muốn làm gì?” Đường Lạc đè bàn tay đang châm lửa ở sau lưng lại.
“Ôm em!” Việt Hoành tựa vào ***g ngực của Đường Lạc, trong mắt rõ ràng là tràn đầy ***, hé miệng khiêu khích cắn nút áo sơ mi của hắn, “Em từ trước đến nay vẫn chưa từng quên anh…”
“Aishh…” Đường Lạc bất đắc dĩ thở dài, gỡ cánh tay đang quấn ngang hông hắn của Việt Hoành ra, nâng mặt của cậu ta lên, chạm vào những giọt nước mắt vào năm đó dù chỉ nhìn thấy một giọt cũng khiến cõi lòng hắn tan nát, “Sao em nghe mãi vẫn không chịu hiểu vậy?”
“Em hiểu… em hiểu thật mà… Anh không yêu em…” Việt Hoành tham lam vùi mặt vào lòng bàn tay của Đường Lạc, vừa thì thầm nói nhỏ, “Nhưng mà… anh có thể yêu em lại một lần nữa được không, em sẽ làm tốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-lan-hao-tho/2053097/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.