Tửu phẩm của Việt Hoành coi như cũng không tệ, ít nhất khi lên taxi chỉ ngồi đàng hoàng tựa vào người Đường Lạc mà ngủ, rất yên tĩnh, có điều là tay vẫn quấn lấy tay của Đường Lạc, mười ngón tay đan chặt vào nhau. Nhiều lần Đường Lạc muốn giãy ra, đều bị Việt Hoành khăng khăng quấn trở lại. Nhìn chàng trai ngẹo đầu ngủ trên bả vai mình, Đường Lạc đành bó tay, tùy cậu ta vậy, chẳng qua là thực sự không phân biệt được cậu ta rốt cuộc say thật hay vẫn còn tỉnh táo.
(tửu phẩm: những thói quen sẽ có sau khi uống rượu say)
Xuống xe, gió lạnh thổi tới, Việt Hoành liền nhảy mũi mấy cái. Đường Lạc không còn biện pháp, đành phải nửa ôm nửa đỡ người kia vào cao ốc. Tửu phẩm của Việt Hoành thực ra khá tốt, nếu như không tính chuyện cậu ta cứ khăng khăng đòi quấn lấy tay hắn.
*Ding dong~* thang máy mở. Phản ứng đầu tiên của Đường Lạc là đẩy Việt Hoành ra. Có trời mới biết tại sao hắn lại nghĩ thế, nhưng hắn thực sự đã làm như vậy, có điều Việt Hoành vẫn luôn tựa vào người hắn, hai người mười ngón tay đan chặt vào nhau, chặt đến nỗi đẩy không ra.
“Đi đổ rác à!” Đường Lạc có hơi lúng túng chào hỏi với Kỷ Thần Tu.
“Ừm!” Kỷ Thần Tu nhìn hai người đối diện, tầm mắt rơi xuống hai bàn tay nắm chặt lấy nhau của hai người. Bỗng nhiên trên mặt nở ra một nụ cười, “Cùng nhau ra ngoài chơi sao?”
“… Ừ…” Đường Lạc trả lời có chút miễn cưỡng, nhìn cửa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-lan-hao-tho/2053096/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.