“Đường Lạc…” Việt Hoành nãy giờ vẫn giữ im lặng thử dò xét.
Đường Lạc phất tay một cái ý bảo cậu ta có thể ở lại. Đường Lạc cũng không còn tâm trạng lo lắng ba cái chuyện này nữa, giống như những lời Kỷ Thần Tu đã nói, cả căn nhà lớn như vậy có chứa thêm một người thực sự cũng không ảnh hưởng gì tới hắn.
Đường Lạc nhìn cánh cửa bị khép lại, có phần thất vọng, loại phản ứng này? Là có ý gì? Đúng ra phải lớn tiếng phản đối hoặc chửi rủa, hay ít nhất cũng phải đóng sầm cửa chứ? Phản ứng của Kỷ Thần Tu không làm hắn thỏa mãn chút nào…
Trong ấn tượng của hắn, đây hình như là lần đầu tiên Kỷ Thần Tu lễ phép như vậy, đóng cửa không nghe cái *rầm~*. Hành động hung hăng trước đó biến mất một cách thần kỳ. Hắn trái lại còn mong muốn Kỷ Thần Tu có thể hung hăng đóng sầm cửa lại, hoặc là tiếp tục ăn vạ ở đây giống như tác phong trước kia của cậu.
Kỷ Thần Tu tức giận? Đây là lần đầu tiên hắn thấy cậu tức giận, sắc mặt không hề phủ lên lửa giận như bao người khác, mà là rất bình tĩnh, cái kiểu bình tĩnh cũng không giống với bản chất của cậu. Nếu như nói nụ cười ngày thường của Kỷ Thần Tu là bản chất, vậy nụ cười mới vừa rồi của cậu chính là xuất phát từ sâu trong nội tâm, sau đó tiếp xúc với bên ngoài mới bị chuyển hóa thành nụ cười như vậy, không có vẻ thân thiện, không có vẻ hiền hòa ngày trước, rất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-lan-hao-tho/2053095/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.