Người vượn say rượu
(Đường Lạc bất đắc dĩ)
Phương lân hảo thổ
Khom lưng tựa vào lòng nam nhân mà nôn đến thất điên bát đảo không phải là ai khác chính là Kỷ Thần Tu, thằng con trai đang ôm Kỷ Thần Tu, vẫn muốn ruồng bỏ mà đẩy cậu ra, thử mấy lần cũng không đẩy cậu ra được, cuối cùng dứt khoát dùng chân đá.
“Làm gì đó?” Đường Lạc lớn tiếng quát lớn đối phương. Sau đó dùng ánh mắt kiểm tra tình hình của Kỷ Thần Tu, đầu chôn trong lòng đối phương, quần áo xốc xếch, vạt áo bị vén lên cao, nhìn lại cẩn thận một lần nữa, phát hiện ngay cả nút quần cũng bị mở ra! Đường Lạc cảm thấy bất mãn không kể siết. Tên ngốc này, lần đầu đến bar đã đi ve vãn người khác? Rốt cuộc là có thường thức hay không?
(thường thức: những kiến thức cơ bản, phổ thông)
“Sao, mắc mớ gì đến mày?” Thằng con trai khó chịu gầm lên với Đường Lạc, mái tóc vàng rực dưới ánh đèn đường, sáng đến chói mắt, Đường Lạc cau mày đi tới.
“Chuyện của cậu ta, cũng là chuyện của tôi.”
“Xì… Nó là gì của mày? Tối hôm nay nó là của tao!” Thằng con trai hất hất đầu, dưới mái tóc vàng rực lại là một gương mặt rất trẻ. Hai hàng lông mày của Đường Lạc lại nhíu chặt hơn. F*ck… Ngay cả học sinh cũng có thể mang cậu đi, đúng là thứ không có thường thức.
“Kỷ Thần Tu! Qua đây!” Đường Lạc không thèm đếm xỉa đến sự khiêu khích của cậu nhóc, trực tiếp gọi cái người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-lan-hao-tho/2053098/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.