Rửa sạch sẽ bộ đồ ăn, dựa vào cái cớ này, Đường Lạc đi lên tầng trên. Chỉ mới nhấn một hồi chuông, cửa đã mở ra, Kỷ Thần Tu dùng vẻ mặt không chút biểu tình đứng chắn ở trước cửa.
“Cảm ơn…” Sau khi nhận lấy thứ trong tay Đường Lạc, liền đóng cửa lại.
“Này…” Đường Lạc chặn cửa, kiên quyết chen vào nhà, “Tôi có chuyện muốn nói với cậu.”
“Còn cái gì để nói nữa chứ…” Kỷ Thần Tu thuận tay vứt cái nồi xuống cạnh cửa, cả người bò lên sofa bắt đầu gõ laptop, vẫn cúi thấp đầu, từ đầu đến cuối đều không thèm nhìn Đường Lạc một cái.
Đường Lạc im lặng nhìn người đang nằm ở trung tâm ‘bãi rác’ kia, biết vậy khỏi cần rửa nồi.
“Aishh… Chuyện đó… Ngải Thanh…” Mới mở lời đã cảm thấy mình không còn cách nào để nói tiếp nữa, Ngải Thanh nói không sai, so với việc để cậu càng lún càng sâu không bằng khiến cậu biết khó mà lui, nhưng… tại sao mình lại là ‘nạn nhân’ của vụ này chớ?
“Anh…” Kỷ Thần Tu nấc lên, Đường Lạc kinh ngạc nhìn cậu.
“Anh… anh biết rõ anh ấy thích anh… sao anh lại không nói với tôi, tôi… tôi còn ngu đến nỗi cái gì cũng nói cho anh nghe… Tôi còn tin tưởng anh như vậy…” Thanh âm của Kỷ Thần Tu mang theo tiếng nức nở, ai oán bay vào trong tai Đường Lạc.
Đường Lạc thực sự cảm thấy mình bị hàm oan, hắn cái gì cũng chưa từng làm, việc sai trái duy nhất chính là lợi dụng chuyện Kỷ Thần Tu thích Ngải Thanh để kích
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-lan-hao-tho/2053085/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.