Vào lúc Kỷ Thần Tu cười ha ha xuất hiện ở trước mặt của Đường Lạc lần thứ hai, Đường Lạc định giả điên hòng xóa bỏ những gì đã xảy ra trong quá khứ, nhưng Kỷ Thần Tu lại mặc kệ, đến chết cũng phải ngồi chồm hổm ăn vạ trước nhà Đường Lạc cho tới trưa, thực sự đem tính tình nóng nảy của Đường Lạc mài đến nhẵn bóng.
Mọi chuyện đã loạn đến nước này, không thể tiếp tục giả bộ mất trí được nữa.
Kỷ Thần Tu ngước mắt nhìn trời, miệng liên tục nhắc nhở, “Tôi chỉ có mình anh là bạn thôi đó… Tôi chỉ có mình anh là bạn thôi đó…” Không khác gì đang đọc thuộc lòng, lập đi lập lại rồi vẫn lập đi lập lại mãi.
“Được rồi!” Đường Lạc giật mạnh cửa, kéo Kỷ Thần Tu vào trong, “Cậu muốn như thế nào?”
“Anh đã nói muốn giúp tôi!” Hùng hồn lớn tiếng trả lời.
Đúng! Đường Lạc nghẹn lời, hắn đúng là có nói như vậy, nhưng… Kỷ Thần Tu không biết rằng chuyện này không hề đơn giản hay sao? Cái loại khí chất cool ngầu này đều là do tích lũy từ nhiều phương diện khác nhau ngay từ lúc bé mà thành, vừa nhìn Kỷ Thần Tu liền thấy lúc nhỏ rõ ràng đã phát triển sai hướng rồi.
“Được thôi!” Đường Lạc cũng cứng rắn nói: “Nhưng tôi không thể giúp cậu không công được, cậu sẽ cho tôi lợi ích gì đây?”
“Lợi ích?” Kỷ Thần Tu vuốt cằm, “Lấy thân báo đáp?”
Đường Lạc thất vọng nhìn tên quái thai trước mắt, “Cậu đừng có ảo tưởng sức mạnh nữa.”
“Bó tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-lan-hao-tho/2053086/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.