Thời tiết ngày chủ nhật đặc biệt tốt, Kỷ Thần Tu thức dậy thật sớm, hưng trí bừng bừng lao từ tầng trên xuống, đánh thức Đường Lạc vẫn còn đang say ngủ trên giường.
“Ngải Thanh không tới sớm như vậy đâu!” Đường Lạc mặt mày còn ngái ngủ, đầu tóc thì rối bù bước ra mở cửa, thấy Kỷ Thần Tu liền vò đầu bức tóc mà hét lớn.
“Tôi tới không phải để tìm anh ấy! Hôm qua anh về trễ, buổi sáng nhất định sẽ không dậy nổi, tui tới để làm điểm tâm cho anh!” Kỷ Thần Tu huơ huơ cái thứ trong tay, “Tôi nấu cháo cho anh ăn ha!”
Đường Lạc im lặng nhìn cái người hưng trí bừng bừng kia, biết mình không dậy nổi, còn đến tận nhà đánh thức hắn để ra mở cửa cho cậu?
“Tùy cậu… Có điều tôi không có thói quen ăn sáng vào ngày chủ nhật.” Đường Lạc đóng cửa lại, lười tranh cãi với cậu, xoay người muốn chui vào phòng ngủ tiếp.
“Không được… Không ăn sáng sẽ không tốt cho cơ thể!” Kỷ Thần Tu bướng bỉnh lôi kéo Đường Lạc, “Anh cứ nếm thử một chút đi! Tay nghề của tôi hơi bị siêu đó nha, ở nhà ngay cả các chị của tôi cũng đều khen không dứt miệng.”
“Sao cũng được!” Đường Lạc mắt cũng mở không lên, hôm qua từ bên ngoài trở về liền chạy đi club, rạng sáng về nhà đã đuối hơn trái chuối. Bây giờ mà mấy người có nói với hắn là nhà cháy, hắn cũng sẽ ngủ đến khi nào lửa cháy xém mông rồi hắn mới tính tiếp.
Trên thực tế Đường Lạc chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuong-lan-hao-tho/2053084/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.