Triệu Thả An hồi lâu không lên tiếng.
Gia chủ chết đi sống lại, lại mang hình dạng nhạt nhòa như ảo ảnh, chuyện phức tạp này hoàn toàn vượt khỏi nhận thức của Mặc Ly, rất khó xác định liệu gia chủ còn cần ăn uống hay không.
protected text
Vừa bước được vài bước, sau lưng lại vang lên tiếng Triệu Thả An khàn khàn: “Nấu cháo gạo, nấu nhừ một chút.”
Mặc Ly quay đầu lại, lại nghe hắn dặn tiếp, giọng khản đặc: “Luộc trứng, luộc nhiều vào.”
Mặc Ly “ồ” một tiếng, gật đầu rồi chạy đi.
Mọi đối thoại đều bình thản như thường ngày. Mặc Ly ninh một nồi cháo gạo trên bếp nhỏ, hơn hai chục quả trứng đều được thả vào nồi, sôi lục bục, nghi ngút hơi nước.
Mỗi quả trứng đều được luộc chín hoàn toàn, tròn trịa đầy đặn, không còn cảnh bị đập vỡ chảy tràn ra sàn nữa.
Tiểu Ngư ngẩng đầu nhìn người cùng mình đứng gác ngoài cửa, không nhịn được thì thầm hỏi: “Triệu thúc, gia chủ là thần tiên phải không?”
Triệu Thả An “ừ” một tiếng: “Bị ngươi nhìn ra rồi.”
Mắt Tiểu Ngư sáng rực. Nàng đã đoán từ lâu rồi, thiếu chủ đã thần kỳ đến mức ấy, gia chủ không phải thần tiên thì còn là gì? Chỉ là nàng lại thấy lo, giọng càng nhỏ: “Thần tiên bị thương… chắc sẽ không chết đâu nhỉ?”
Gia nô lại “ừ” một tiếng: “Đã trở về rồi, thì sẽ không.”
Thần tiên cũng sợ tiểu quỷ. Kẻ tiểu quỷ hung ác và bướng bỉnh nhất thiên hạ đã quyết tâm giữ chặt mạng sống của nàng, thì nàng không thể chết được.
Mưa đã tạnh, Gia nô lặng lẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phung-nhat-troi-quang/5194774/chuong-174.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.