Thiếu Vi nghe vậy, lập tức rụt đôi tay băng bó, đẫm máu của Phùng Tự vào trong tay áo.
Nàng không hề có ý định kể khổ cầu thương, chỉ muốn dùng việc ấy uy hiếp để giữ mạng cho Khương Phụ, tiện thể khoe khoang một chút tài cán của bản thân mà thôi.
Từ lúc xông vào trận pháp cơ quan tại Luyện Thanh Quán, cho đến lúc trên tế đàn cứu được Khương Phụ, Thiếu Vi đã chịu không ít thương tích. Lúc này sắc mặt nàng vẫn còn tái nhợt, thế nhưng so với Khương Phụ — tựa như cánh hạc tuyết giữa trời đông — thì nàng vẫn lành lặn một cách quá đỗi khác thường.
Bởi vậy Thiếu Vi tỏ ra rộng lượng, không để bụng chuyện người kia đem tay mình ví như móng vuốt, chẳng ngờ Khương Phụ được đà lấn tới, ngược lại còn mỉm cười hỏi:
“Nhưng tiểu quỷ, khi trước không phải đã nói rõ sẽ không cứu ta, càng không báo thù giúp ta sao… Nếu bây giờ lại làm thế, chẳng phải là rất mất mặt ư?”
Thiếu Vi trừng mắt nhìn nàng, chỉ nghe nàng càng lúc càng nói nhỏ, giọng tuy yếu ớt nhưng vẻ trêu chọc vẫn chẳng giảm chút nào:
“Ngươi xưa nay xem mặt mũi còn quan trọng hơn trời, lần này vì cứu vi sư mà bỏ qua thứ to lớn như trời kia… Hóa ra ta lại quan trọng đến mức ấy sao?”
Lời tuy mang giọng cười đùa, nhưng Khương Phụ trước đó quả thật chưa từng nghĩ tới, động cơ để tiểu quỷ này hóa thân Thiên Cơ nhập thế, hóa ra chỉ là để tìm nàng. Mà vũ khí sắc bén nhất nàng trao cho tiểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phung-nhat-troi-quang/5194773/chuong-173.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.