Uất Ty Vu không hiểu ý, chẳng qua cũng chỉ là mấy con ruồi mà thôi.
Giữa tiết hè oi ả, đầu ngõ có bãi rác, nhà nào vừa giết gà vặt lông cắt tiết, hoặc sau vườn có chuồng bò chuồng lợn, đều có thể dễ dàng dẫn dụ trăm con ruồi đến… Vài ba con thỉnh thoảng bay qua trước mắt thì có gì lạ? Chớ nói vài ba con, dù là ba năm chục con ruồi bay ngang phố cũng chẳng lạ gì. Điều bất thường chính là những con ruồi ấy, con nào con nấy đều bay chậm một cách khác thường.
Thiếu Vi lao nhanh về phía trước.
Khi còn ở Thôn Đào Khê, mỗi độ hạ thu giao mùa, Khương Phụ thường sai nàng dùng thuốc cỏ đặc chế để xông phòng, đuổi muỗi ruồi quấy nhiễu không dứt.
Thể chất Thiếu Vi vốn do điều dưỡng lâu ngày nên rất dễ bị muỗi ruồi đốt. Khương Phụ thường trêu nàng “huyết khí thơm ngọt”, khiến nàng ghét cay ghét đắng, càng chán ghét lũ côn trùng quấy rầy, do vậy mỗi lần xông phòng đều không nương tay, cửa đóng then gài, hạ quyết tâm phải diệt sạch cho bằng được.
Song vẫn luôn có vài con ruồi len qua khe cửa mà thoát, dính độc dược, nặng thì loạng choạng rơi xuống, nhẹ thì bay chậm chạp, tiếng vo ve ngắt quãng.
Tình trạng ruồi bị bệnh chẳng cần thính lực siêu phàm cũng có thể phân biệt, chỉ cần một tấm lòng chịu yên tĩnh quan sát.
Ruồi đốt có thể truyền bệnh, nhà quyền quý thường đốt thuốc trừ, tình cờ gặp vài con ruồi ngơ ngẩn cũng chẳng hiếm. Nhưng lần này, phương hướng chúng bay đến lại là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phung-nhat-troi-quang/5194754/chuong-154.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.