Trong lòng một tiếng “cạch” vang vọng, át hẳn mọi thanh âm.
Bảy tám ngày trước, Thân Đồ phu nhân cùng Lỗ hầu đã đưa Phùng Châu đến Hà Nội quận, tính sơ sơ cũng phải hơn một tháng mới có thể quay về, nếu ở lại phủ Thân Đồ vài ngày nữa, thì thời gian e càng dài dằng dặc…
Một cơ hội tốt như thế, lẽ ra nàng phải an tâm mà đến phủ hầu mà nàng từng mơ tưởng ngày đêm, cởi xuống đạo bào đã mặc đến phát ngán, thay vào đó là xiêm y rực rỡ, lụa là gấm vóc, nằm trên giường êm, ngâm mình trong thang thơm, hô nô gọi tỳ, du ngoạn vườn hoa, dự yến tịch… thử một lần làm nữ công tử chân chính của phủ hầu. Đó vốn là một giấc mộng tối thượng mà nàng đã tưởng tượng đi tưởng tượng lại vô số lần.
Thế nhưng, mỗi lần nghĩ đến người cữu phụ nhân từ kia đang ngồi nơi chính đường của phủ hầu hoa lệ ấy…
Lưng Minh Đan lạnh toát, trong mắt nàng lại thoáng hiện cảnh tượng Kính Nghĩa trước lúc chết.
Nàng là một thiếu nữ có thể sống tốt trong nơi hiểm ác như Thiên Lang trại, tự cho rằng bản thân tâm tư mẫn tiệp, tuyệt không thể so với hạng lỗ mãng chưa hiểu nhân tình như Thiếu Vi.
Song có một điểm, nàng lại giống Thiếu Vi, đó là cảm giác đối với nguy hiểm chưa từng chậm trễ. Đây là điều kiện tiên quyết để sống sót giữa ổ sơn tặc.
Nàng sinh nghi, thậm chí ngày càng tin chắc rằng hôm ấy Phùng Tự đã rõ ràng nghe được cuộc đối thoại giữa nàng và Kính Nghĩa…
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phung-nhat-troi-quang/5194753/chuong-153.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.