Hoàng đế không thể không nổi giận.
Dưới chân thiên tử, ngoài hoàng thành, lại dám điều động vô số tử sĩ, công nhiên phục kích sát hại hoàng tử và Thái Chúc, hơn nữa lại là vị hoàng tử chịu trách nhiệm cứu nạn, và vị Thái Chúc chuyên lo trị dịch, mà nơi bị phục kích lại là lúc hai người đang tìm ám thủy giải hạn.
“…Chuyện này khác gì mưu nghịch? Thật quá đỗi ngông cuồng, tội đáng muôn chết!” Hoàng đế sắc mặt sắt lại, cơn giận bừng bừng như lửa cháy.
Toàn thể triều thần, kể cả Nghiêm tướng quốc vốn luôn điềm đạm, cũng đều biến sắc.
Những người có mặt tuy đã quá quen với các thủ đoạn ngầm trong triều, nếu chỉ là ám sát thông thường thì thôi, còn chưa đủ để chấn động như thế. Nhưng lần này hành động quá mức lớn, nuôi dưỡng tử sĩ, sát thủ tư nhân vốn đã là trọng tội, huống hồ nghe nói lần này còn điều động đến mấy trăm tử sĩ tinh nhuệ, ai nấy đều mang nỏ, chẳng khác nào một đội quân tinh binh. Vậy mà lại dám ra tay ngay ngoài thành, nhằm vào hoàng tử và đại vu thần…
Cho dù bỏ qua Lục hoàng tử từng có nhiều mối tư thù, nhưng đại vu thần là quan viên của triều đình, cổ lễ từng nói: “Việc lớn của quốc gia, nằm ở lễ tế và binh đao”, trong đó lễ tế còn xếp trên cả binh sự. Một vị Thái Chúc phụ trách quốc tế bị phục kích khi đang tìm ám thủy, ý đồ trong chuyện này, bảo là mưu nghịch cũng không quá lời.
protected text
Nói là may sống sót, kỳ thực
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phung-nhat-troi-quang/5194749/chuong-149.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.