Nghe thấy câu hỏi kia, Thiếu Vi khẽ “ừ” một tiếng, bước chân không dừng, cũng không quay đầu lại, chỉ hạ giọng đáp:
“Đã từng đến, chỉ là ngẫu nhiên mà thôi.”
Bởi vì giết Phùng Hiềm, ngẫu nhiên mà bước vào ngọn núi này, lại ngẫu nhiên mà gặp hắn, rồi nhất kiếm giết chết hắn.
Con đường mòn này chính là hắn khi đó phát hiện ra, chỉ là khi ấy bản thân đã không còn sức bước tiếp, cũng không muốn bước tiếp nữa. Như một sự đền đáp vì đã giết hắn, hắn đem kiếm của mình cùng với con đường này tặng nàng, bảo nàng dùng đó để chạy trốn.
Nàng không buồn kể cho một kẻ sắp chết nghe về quá khứ và tương lai của mình, nên hắn cũng chẳng thể biết được, mạng nàng vốn dĩ không thoát được, cho dù rời được khỏi núi này, cũng không thoát khỏi điện Diêm La đang kề cận trước mắt.
Lúc đó, nàng tê dại, mờ mịt, nhưng vẫn gắng gượng chút hơi tàn cuối cùng, không cam lòng dừng bước, liền cầm lấy thanh kiếm kia, một mình bước lên con đường mòn ấy.
Lúc này đây, trong tay nàng vẫn cầm thanh kiếm ấy, đi trên con đường ấy, chỉ là…
Thiếu Vi không nhịn được mà ngoái đầu lại nhìn.
Nàng giúp hắn xách kiếm, để hắn tiện chống lên cành cây thẳng và đều kia. Thiếu niên chống gậy xanh mà đi, áo bào rách nát, phát quan xộc xệch, mặt vương vết máu, nhưng dưới ánh trăng vẫn toát ra vẻ thanh tú siêu phàm, gương mặt có phần tái nhợt, lại càng làm nổi bật mày mắt như vẽ mực.
Không nhìn thì thôi, vừa nhìn lại,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phung-nhat-troi-quang/5194748/chuong-148.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.