Cơ Tấn mơ hồ đã đoán được vài phần, đang cân nhắc nên nói thế nào cho phải, thì đã nghe thấy Thiếu Vi đi bên cạnh lên tiếng hỏi thẳng đứa bé trên lưng hắn:
“Ngươi có cha không?”
Câu hỏi thẳng tưng, cứng như cây gậy trong tay nàng.
Đứa trẻ ngẩng đầu nhìn nàng, khẽ lắc đầu, đợi đến khi ánh mắt dời về phía trước mới thấy trong mắt hắn hiện lên vẻ cảnh giác và oán giận:
“Kẻ tìm ta không phải cha ta.”
Là con trai, hắn bắt đầu kể lại chuyện của mình.
Thu năm ngoái, hắn theo A bà đi về phương Nam. A bà nói mùa đông ở phương Nam dễ sống hơn, nên dắt hắn vừa đi vừa xin ăn, chậm rãi tiến về phía Nam. Quả nhiên, mùa đông năm ấy họ đã vượt qua… nhưng sang tháng Năm năm nay, khi trời vừa vào hè thì A bà hắn lâm bệnh mà mất.
A bà đã rất già, từ lúc hắn còn nhớ được mọi chuyện thì A bà đã luôn dắt hắn đi xin ăn khắp nơi, sống nương tựa vào nhau. Những năm qua, A bà đã chịu không biết bao nhiêu khổ cực.
Hắn nghĩ, chắc A bà biết mình chẳng sống được bao lâu nữa, nên mới đưa hắn đi xa, muốn dùng những ngày cuối cùng để bảo vệ hắn, đưa hắn đến một nơi ấm áp.
Hắn muốn chôn cất A bà, muốn mua cho A bà một cái quan tài. Hắn không có tiền, nhưng bằng lòng dùng chính bản thân để đổi lấy. Người mua kia kén cá chọn canh, chê hắn gầy yếu, chỉ chịu trả hai nghìn tiền. Trời thì quá nóng, A bà hắn không chờ được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phung-nhat-troi-quang/5193357/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.