Cơ Tấn cuối cùng cũng đuổi kịp Thiếu Vi.
Nói đúng hơn là nàng đang đứng chờ hắn nơi cửa núi, để hắn dẫn đường đi tìm vết máu mà hắn đã nói.
Cơ Tấn thở hồng hộc, câu đầu tiên cất lên vẫn là lời can gián:
“Khương muội muội, trong núi này quá mức nguy hiểm, lại đã quá ngọ, lúc này thực không phải thời điểm tùy tiện xâm nhập! Nghe ta một câu, chúng ta nên quay về trước đã…”
Hắn chưa dứt lời, đã hét lên một tiếng kinh hãi:
“Khương muội muội!”
Thiếu Vi không nói không rằng, xoay người sải bước vào núi, lấy hành động ép hắn phải theo sau.
Cơ Tấn sốt ruột quay đầu nhìn lại, thấy vẫn chưa có ai đuổi tới—cũng phải, sao có thể nhanh như vậy, ngay cả hắn cũng là chạy như bay mới đến được đây!
Hắn gần như tuyệt vọng, cảm giác khi ấy chẳng khác nào hai con mèo rừng vùng vẫy thoát khỏi tay hắn, hăng hái lao vào hang sói—mà lại còn là mỗi con một hướng—lúc hắn đuổi tới đây thì đã không còn thấy bóng dáng tiểu tử Mặc Ly đâu nữa rồi!
Giữa cơn tuyệt vọng, Cơ Tấn đành phải quyết định bám sát bóng người trước mắt, dẫu sao cũng phải giữ được một bên!
Bước chân của Thiếu Vi rất dài, mà nàng đi giữa núi rừng gập ghềnh lại như đang dạo bước trên mặt đất bằng. Đối mặt với những tảng đá lởm chởm hay cành cây bất chợt đâm ra, nàng đều có thể linh hoạt tránh né hoặc dùng gậy dài trong tay gạt bỏ từ sớm.
Cơ Tấn miệng thì nói dẫn đường, nhưng thực ra chỉ cố gắng bước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phung-nhat-troi-quang/5193356/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.