Nhìn tiểu quỷ lúc nào cũng đề phòng kẻ thù truy đuổi, Khương Phụ mỉm cười đáp: “Kẻ lánh nạn vốn nên cẩn trọng từng li từng tí, đi đến đâu cũng không để lại dấu vết. Thế nhưng bọn ta vừa ầm ĩ vừa rùm beng như vậy, chẳng phải lại chính là thứ tốt nhất để che mắt thiên hạ hay sao?”
Lẽ huyền biện này, Thiếu Vi chỉ có thể miễn cưỡng tin ba phần, nàng mơ hồ cảm thấy Khương Phụ dường như vẫn còn có chỗ dựa nào đó chưa nói ra.
Khương Phụ có vẻ muốn đem trò “giấu bóng dưới đèn” này thực hiện đến cùng. Ngay chính đán, nàng hào phóng thuê một gian thượng phòng trong thành quận mà ba người đi ngang qua.
Trước đó, cả ba chỉ ghé nghỉ tại những khách điếm nhỏ vùng quê, đây là lần đầu tiên vào thành. Vào thành cần có giấy tờ kiểm tra thân phận, gọi là “truyền”, làm từ thẻ tre, ghi rõ họ tên quê quán người qua cửa, có đóng dấu quan phủ.
Thiếu Vi không hiểu nhiều về những quy tắc đường xa, nhưng lại rất giỏi quan sát học hỏi. Lúc xếp hàng vào thành, nàng thấy người trước đều xuất trình vật ấy, mà mình thì tay không, trong lòng không khỏi có phần thấp thỏm lo lắng.
Nào ngờ Khương Phụ sớm đã chuẩn bị đâu vào đó, không rõ từ lúc nào đã làm sẵn một tờ truyền giả cho nàng. Khi binh lính giữ cửa cầm lên kiểm tra, Thiếu Vi cũng lén liếc nhìn, ánh mắt lướt qua quê quán, thấy ba chữ viết ở mục họ tên: Khương Thiếu Vi.
Bị gán họ Khương mà không hay biết, Thiếu Vi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phung-nhat-troi-quang/5193340/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.