Kết quả lại khiến Thiếu Vi một lần nữa hụt hẫng.
Thì ra chẳng phải là kẻ thù đuổi đến, chỉ là trọ nhầm một khách điếm bất lương mà thôi.
Tuy rằng công cốc, song tinh thần Thiếu Vi vẫn phấn chấn — đây là lần đầu tiên trong đời nàng trọ vào hắc điếm.
Trong phòng khách, Khương Phụ thắp sáng đèn dầu, ngồi xếp bằng bên giường, nhìn kẻ mặt mũi be bét máu bị Mặc Ly lôi từ hậu viện về ném xuống đất — gã hạ nhân nọ vốn định trộm trâu, lại bị chính trâu đá cho trọng thương.
Chẳng bao lâu, lão điếm chủ cũng chạy đến. Đó là một trung niên lùn béo, vẻ ngoài trông rất chất phác. Lão liên tục xin lỗi Khương Phụ, miệng không ngừng nói chắc là có sự hiểu lầm nào đó.
Thấy Khương Phụ không tỏ ý tha thứ, lão bèn vội chỉ vào kẻ đang nằm rên rỉ dưới đất kia, nói đó chỉ là gã làm công thời vụ lão mới thuê về, nào ngờ lại là hạng tiểu nhân tham tiền, giờ lão lập tức trói lại giải lên huyện nha thẩm tra xử lý!
Khương Phụ chỉ khẽ mỉm cười: “Phiền điếm chủ vậy.”
Thấy nàng chịu buông lời, lại không có ý truy cứu lớn chuyện, nghĩ đến việc người xa lạ nơi đất khách cũng chẳng muốn rước rắc rối vào thân, lão điếm chủ bèn vội vã lôi kẻ kia rời khỏi.
Xảy ra chuyện như vậy, lão vốn cho rằng đám người Khương Phụ ắt sẽ lập tức rời đi trong đêm, ai ngờ sau khi rình quan sát hồi lâu, lại thấy trong phòng kia đèn đã tắt, người trong đó vẫn an nhiên ngủ lại.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phung-nhat-troi-quang/5193339/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.