Một vị trưởng lão kinh hãi kêu lên, “Mau cản nàng ta lại!”
Mọi người hốt hoảng xông lên kéo giằng. Hiện trường nhất thời trở nên hỗn loạn.
Ngay giữa lúc hỗn loạn này. Một tiếng kẽo kẹt nặng nề, đè nén, vọng lại từ hành lang.
12.
Là Thẩm Nghiễn đã ra ngoài. Đây là lần đầu tiên hắn ta lộ diện trước mặt mọi người sau khi gặp chuyện.
Lần này, cuối cùng hắn ta đã có được dáng vẻ của một kẻ què thực thụ. Thân hình vạm vỡ ngày xưa giờ còng xuống như ông lão, thoạt nhìn như già đi mười tuổi. Đôi chân tuy bị áo choàng dài che phủ. Nhưng vẫn có thể lờ mờ nhìn thấy hình dáng teo tóp sau thời gian dài.
Khoảng thời gian này, hắn ta tự giam mình, cáu kỉnh dễ nổi giận, từ chối bất kỳ ai đến gần. Đương nhiên ta mừng thầm vì được yên tĩnh, chỉ dặn dò các bà v.ú mỗi ngày đưa chút cơm thừa canh cặn, đảm bảo hắn ta không c.h.ế.t đói là được.
Ánh mắt âm u, độc địa của hắn ta lướt qua đại sảnh, cuối cùng dừng lại trên các vị trưởng lão, giọng nói ác nghiệt, “Cút! Tất cả cút hết cho ta! Mấy năm qua, những tiền bạc mà các người âm thầm mượn ta, giấy nợ vẫn còn đó, hôm nay kẻ nào còn dám xen vào chuyện bao đồng, thì đừng trách ta lật mặt vô tình!”
Các vị tông tộc trưởng lão nghe vậy, mặt mày xanh trắng đan xen, cuối cùng vẫn không dám đắc tội với hắn ta. Chỉ đành rủa thầm rồi vung tay áo bỏ đi.
Bà mẫu ta nhìn thấy bộ dạng này của Thẩm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-quan-ta-gia-que-ta-khien-han-que-that/4891186/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.