Mọi người chẳng những không đi, mà còn chêm vào bảy miệng tám lời kiếm cớ: “Ôi chao, lão tỷ ơi, chúng ta là hàng xóm cũ mười mấy năm rồi, không phải là đang lo cho Nghiễn ca nhi nhà tỷ sao?!”
“Đúng vậy đúng vậy, Nghiễn ca nhi cũng là do chúng ta nhìn lớn lên, giờ gặp phải tai ương lớn như thế, lòng chúng ta cũng nóng ruột, xem có thể giúp đỡ được gì không…”
Bọn họ rất ăn ý tách ra hai bên, nhường một lối đi cho ta và bà mẫu. Cũng chính lúc này. Ta mới cuối cùng được nhìn rõ tình cảnh trong phòng.
07.
Thẩm Nghiễn nhắm nghiền hai mắt, mặt mày tái nhợt nằm liệt trên giường. Nếu không phải lồng n.g.ự.c hắn ta còn đang khẽ nhấp nhô yếu ớt, ta đã thực sự nghĩ hắn ta đã c.h.ế.t rồi.
Đáng tiếc quá.
Ánh mắt ta từ từ hạ xuống. Chậc, một khối thịt nát be bét m.á.u me. Không còn nhìn rõ hình dạng ban đầu nữa.
Còn Liễu Kim Liên ở bên cạnh khóc lóc t.h.ả.m thiết đến mức nhìn như sắp ngất xỉu. Nàng ta khóc vì mất đi miếng mồi ngon của mình thôi.
Ta vội vàng lao tới, hét to hơn, cố tình lấn át cả tiếng khóc của Liễu Kim Liên, “Phu quân! Trời ơi đất hỡi ơi… Hôm qua chàng còn khỏe mạnh, sao lại thành ra thế này… Thiếp biết sống sao đây?”
Tiếng khóc của Liễu Kim Liên bị cắt ngang. Nàng ta ngước lên, trừng mắt nhìn ta đầy vẻ độc địa, “Tần Tiểu Đường! Là ngươi! Nhất định là đồ tiện phụ độc ác này ôm lòng oán hận, trả thù vì hôm qua Nhị đệ đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-quan-ta-gia-que-ta-khien-han-que-that/4891183/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.