Thẩm Nghiễn lập tức cầm chén trà trên tay ném thẳng vào mặt ta.
Ta khẽ nghiêng đầu, nhưng vẫn bị sượt qua.
Hắn ta lạnh lùng quát lớn, “Ngươi đang làm vẻ mặt cho ai xem hả?! Mau dọn dẹp sạch sẽ dưới đất, rồi cút vào Từ đường quỳ gối! Tự mình hối lỗi cho đàng hoàng! Không có sự cho phép của ta, không được đứng dậy!”
Ta cúi thấp đầu, che giấu mọi cảm xúc trong mắt. Ôm bàn tay vẫn còn rỉ máu, ta không nói một lời, tiếp tục dọn dẹp sự hỗn độn trên đất.
Thẩm Thụy vỗ tay reo hò, “Mẫu thân, Người xem, ả ta trông giống như một con ch.ó vậy!”
Liễu Kim Liên cười khẩy một tiếng, “Thụy Nhi hãy nhớ kỹ, đối đãi với nữ nhân, tuyệt đối không được mềm lòng. Sau này con cũng phải như vậy.”
05.
Đêm khuya canh ba, vạn vật đều tĩnh lặng. Chỉ còn tiếng xào xạc của gió thổi qua kẽ lá.
Ta từ từ đứng dậy, xoa xoa đầu gối đã cứng đờ. Trong mắt không hề có chút buồn ngủ nào, chỉ có sự hưng phấn của kẻ sắp báo thù.
Ta đẩy cửa phòng Thẩm Nghiễn. Hắn ta nằm ngửa trên giường, hơi thở nặng nề, ngủ say như một con heo c.h.ế.t. Ta dùng sức vỗ vỗ vào má hắn ta. Hắn ta không có phản ứng gì, chỉ có tiếng ngáy vô thức phát ra từ cổ họng.
Cũng phải thôi, lượng t.h.u.ố.c ta dùng đủ để quật ngã một con trâu khỏe mạnh, mà Thẩm Nghiễn lại là người uống vào nhiều nhất. Bây giờ hắn ta chẳng khác gì miếng thịt trên thớt, mặc ta muốn làm gì thì làm.
Ta lấy ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-quan-ta-gia-que-ta-khien-han-que-that/4891182/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.