Đây chính là khu nhà ba gian mà Trần Cẩn Phong đã tặng nàng trước đó.
Khi ấy, hắn đã sớm nhận ra nàng muốn đón Triệu di nương và mọi người ra ngoài sống riêng, nên mới thuận theo lòng nàng mà tặng món quà này.
Ôn Ninh từng đến xem qua một lần, nơi này vị trí tốt, xung quanh đều là quan lại triều đình và các gia tộc thế gia, nhà này so với những dinh thự quanh đó thì nhỏ hơn, nhưng để cả nhà họ ở thì đã quá đủ đầy.
Trải qua bàn tay tu sửa của Phương Vô, nơi đây nay lại càng thanh nhã, tiện nghi. Phương Vô còn chuẩn bị sẵn một nhóm gia nhân, tiểu đồng, đến mức mà chỉ cần xách hành lý vào là có thể ở ngay.
Ôn Ninh cười tủm tỉm nhìn Lam Ấu, “Tất nhiên là thật rồi. Các ngươi đã tham quan qua khu nhà này chưa?”
Lam Ấu liên tục gật đầu: “Vừa rồi đã đi một vòng rồi, thật sự rất đẹp! Viện của di nương cũng rất đẹp! Ở đây còn có viện của cô nương và Lục công tử nữa! Lục công tử cuối cùng cũng không cần chen chúc ở cùng phu nhân rồi…”
Tuy rằng Ôn Dư không bận tâm, nhưng dù sao cũng đã lớn.
Cứ ở chung viện với Triệu di nương mãi, quả thật cũng hơi bất tiện.
Nghe vậy, Ôn Ninh khẽ cười rồi ngắt lời Lam Ấu: “Mẫu thân ta nay đã rời khỏi Ôn gia, các ngươi cũng nên đổi cách xưng hô rồi.”
Lam Ấu khựng lại một chút.
Đúng thế! “Di nương” của bọn họ, không còn là “di nương” của Ôn gia nữa! Lam Ấu không kìm được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-y-thuat-vo-song/5065282/chuong-259.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.