Ôn Ninh thoáng nhìn nét mặt của Hồng Tú cô cô, liền biết người đến thân phận không hề tầm thường.
Nàng đặt bát đũa trong tay xuống, có chút kinh ngạc hỏi: “Là ai đến vậy?”
Nàng không ngờ sẽ có người đến chúc mừng việc họ dọn nhà.
Tuy nói chuyện họ bị đuổi khỏi Ôn gia chắc hẳn đã lan truyền khắp Phong Lâm, nhưng Triệu phu nhân trước kia vốn lui tới thưa thớt với Ôn gia, cũng chẳng quen thân với mấy ai.
Phía Ôn Ninh thì đúng là có vài người biết họ sắp dọn đi, cứ khăng khăng muốn đến chúc mừng, nhưng đều bị Ôn Ninh lấy cớ tạm thời không muốn gây thêm chuyện để từ chối.
Hồng Tú cô cô vẫn mang vẻ mặt khó tin, nói: “Người tới… nói là tổng quản lớn của Du gia, đại diện Du gia đến chúc mừng phu nhân và tiểu thư, công tử.”
Du gia ư? Ôn Ninh hơi ngạc nhiên, nghĩ một lát rồi hỏi: “Có mấy người tới?”
“Không nhiều lắm.”
Hồng Tú cô cô đáp: “Chỉ có ông ta và một tiểu đồng đi theo.”
Xem ra Du gia cũng đã biết nàng tạm thời muốn giữ kín chuyện này.
Ôn Ninh gật đầu, nói: “Mời họ vào.”
Chẳng bao lâu, một nam nhân trung niên có gương mặt phúc hậu, dáng vẻ thật thà cùng một thiếu niên ôm hộp lụa đỏ to lớn bước vào. Vừa vào cửa đã tươi cười chắp tay hành lễ:
“Tham kiến Triệu phu nhân, Ôn đại phu và Ôn công tử. Tiểu nhân là tổng quản của Du gia, họ La. Lần này là nhận lệnh của các vị lão gia và phu nhân trong phủ, đến chúc mừng quý vị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-y-thuat-vo-song/5065283/chuong-260.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.