Bên kia, khi Trần Cẩn Phong bước vào tiền sảnh, Lôi Đình đã đợi sẵn ở đó. Đứng cạnh hắn còn có Địch Thanh và Hứa Cửu Tư.
Hứa Cửu Tư vốn đến Đô Hộ phủ để bàn việc với Trần Cẩn Phong, nghe nói hắn cho gọi Lôi Đình đến, liền lo lắng có chuyện gì xảy ra, nên đặc biệt chờ ở đây.
protected text
“Mạt tướng bái kiến…”
“Quỳ xuống!”
Trần Cẩn Phong bỗng quát lớn, giọng lạnh như băng.
Thân thể Lôi Đình khựng lại, ngỡ ngàng ngẩng đầu nhìn chủ công của mình.
Trần Cẩn Phong cau mày, giọng trầm xuống:
“Ngươi không nghe thấy sao? Quỳ xuống!”
Lôi Đình theo Trần Cẩn Phong chinh chiến nhiều năm, đã sớm hình thành bản năng kính sợ hắn. Dù không hiểu chủ công vì sao nổi giận, thân thể hắn vẫn không tự chủ được mà “phịch” một tiếng quỳ rạp xuống đất, mở miệng nói:
“Chủ công, mạt tướng… mạt tướng không rõ chủ công có ý gì…”
Trần Cẩn Phong không thèm nhìn hắn, đi thẳng đến chủ vị, nhưng không ngồi xuống, chỉ đứng nhìn hắn từ trên cao, khóe môi nhếch lên lạnh lùng:
“Lôi Đình, ta trước nay niệm tình ngươi theo ta nhiều năm, lập không ít chiến công, nên những lúc ngươi hành xử không đúng mực, ta vẫn mắt nhắm mắt mở cho qua, chỉ nghĩ dù sao ngươi cũng trung thành với ta.”
Giọng hắn không lớn, thậm chí có thể nói là rất điềm tĩnh, nhưng trong sự điềm tĩnh ấy lại lộ ra khí lạnh thấu tâm can.
Lôi Đình bất giác run rẩy.
Hắn đâu không biết, càng lúc chủ công tức giận, lại càng biểu hiện càng bình tĩnh đến đáng sợ.
Hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-y-thuat-vo-song/5065273/chuong-250.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.