Trần Cẩn Phong chau mày thật sâu, cúi đầu nhìn nàng, trầm giọng hỏi:
“Là ai đã nói gì trước mặt nàng?”
Nhìn thấy sắc mặt hắn thoáng chốc trở nên u ám đáng sợ, Ôn Ninh vội vàng lắc đầu:
“Không có ai cả, chỉ là… cảm giác thôi. Tuy chủ công không thường kể chuyện triều đình cho ta nghe, nhưng để có thể ngồi ở vị trí hôm nay, hẳn là rất không dễ dàng. Nếu… người thành thân với chủ công là một nữ tử xuất thân từ thế gia quyền quý, có lẽ sẽ giúp được chủ công nhiều hơn.”
Dù là Vĩnh An công chúa hay những quý nữ trong thế gia danh môn, so với nàng, đều có thể mang lại lợi ích nhiều hơn cho Trần Cẩn Phong.
Nàng có thể cảm nhận được, ngay cả thuộc hạ dưới trướng hắn, cũng hy vọng hắn có thể cưới một vị phu nhân đủ sức hỗ trợ hắn.
protected text
“A Ninh, trong mắt nàng, ta là loại người cần dựa vào thê tử để giữ lấy quyền lực trong tay sao?”
Tên này lại hiểu lầm theo hướng kỳ quái nữa rồi! Ôn Ninh bất đắc dĩ đáp:
“Chủ công biết ta không có ý đó mà!”
“Nếu không có ý đó, vậy là A Ninh đổi ý, không muốn gả cho ta nữa?”
“Không phải, chàng đừng nói bừa.”
Ôn Ninh có chút không chịu nổi, đưa tay che miệng hắn lại, khẽ liếc hắn một cái, khẽ trách:
“Ta không phải loại người tự oán tự than, chỉ là… ta cũng muốn giúp đỡ chủ công. Tuy không có thế lực gia tộc hùng hậu, nhưng ít ra, ở những phương diện khác, ta hy vọng có thể giúp được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-y-thuat-vo-song/5065272/chuong-249.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.