Trần Cẩn Phong trầm mặc trong chốc lát, sau đó xoay người ngồi lên chủ vị, giọng điệu nhàn nhạt:
“Hứa Tiên sinh, mời ngồi. Địch Thanh, ngươi lui xuống trước đi.”
Địch Thanh đáp một tiếng, hành lễ rồi lui ra.
Hứa Cửu Tư ngẩn người trong giây lát, trong lòng không khỏi dâng lên một tia vui mừng.
Trước đây mỗi lần hắn đề cập tới đề tài này, chủ công đều tỏ vẻ chẳng mấy hứng thú, chẳng muốn nhiều lời. Thế nhưng nay thái độ của chủ công, rõ ràng là cuối cùng cũng bằng lòng nghiêm túc bàn luận với hắn rồi! Hứa Cửu Tư vội đè nén sự phấn khích trong lòng, ngồi xuống, liền nghe Trần Cẩn Phong nói:
“Ta nghĩ, với sự thông tuệ của Hứa tiên sinh, hẳn đã sớm nhìn ra thái độ của ta.”
Hứa Cửu Tư đưa hai tay vào trong tay áo đạo bào rộng thùng thình, bất đắc dĩ cười cười nói:
“Thuộc hạ trong lòng cũng phần nào đoán được. Trước kia chủ công vốn chẳng định ngồi lên ngôi vị đó.”
Chính bởi vì hắn đã sớm tỏ tường trong lòng, cho nên chưa từng dám ép buộc vị chủ công kia – người mà gần như không ai có thể lay chuyển quyết định của ngài.
Trần Cẩn Phong khẽ gật đầu, mắt cụp xuống:
“Ta vốn không có hứng thú với ngôi vị ấy. Ban đầu, ý định của ta là sau khi bình định thiên hạ, nếu Cẩn Tư có ý, sẽ trợ giúp hắn bước lên vị trí đó.”
Lông mày Hứa Cửu Tư hơi nhíu lại, nhưng nhanh chóng giãn ra, thở dài một hơi:
“Suy nghĩ ấy của chủ công, thuộc hạ cũng phần nào cảm nhận được.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-y-thuat-vo-song/5065274/chuong-251.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.