Cô cứ luôn cho rằng bản thân buồn nôn là bị bệnh nhưng không ngờ là mang thai, bị xảy thai cũng thôi đi đằng này còn mất luôn khả năng sinh con, cô lại cười khổ không biết báo ứng này có làm vừa lòng Lăng Thiên Trì không. Nhưng dù sao cái thai mất rồi cũng tốt, nếu để nó chào đời rồi sống trong cái hoàn cảnh yêu thương giả dối đó, nó sẽ tội nghiệp biết mấy!"
Dịch Thừa Phong vừa ra ngoài liền đóng cửa phòng lại, Dịch Kính Đình vẫn ngồi ở chỗ ghế bên ngoài thấy vậy bèn hỏi. "Sao rồi? Tình hình con bé thế nào?"
"Con đã an ủi cô ấy nên tinh thần cũng có chút lạc quan hơn rồi!" Dịch Thừa Phong nói dối không chớp mắt.
"Được! vậy bây giờ con có thể nói cho ba biết chuyện cái thai của con bé chưa?"
"Bây giờ ba muốn hỏi cái gì, con sẽ trả lời cái đó!" Anh thản giọng.
Dịch Kính Đình ưng ý gật đầu. "Được! vậy ba hỏi cái thai đã mất trong bụng của Thiến Vy là con của ai?"
"Là con của con!"
Dịch Thừa Phong trả lời một cách tỉnh bơ, dù sao bây giờ cái thai cũng mất rồi, nếu không nói con anh thì nói con ai, chẳng lẽ lại nói Thiến Vy ra ngoài vụn trộm rồi có dã chủng của người khác? vậy truyền ra ngoài còn mặt mũi nào nữa, đối với Dịch gia chỉ có trăm hại chứ không có lợi.
Sắc mặt của Dịch Kính Đình u ám như mây đen che trời, nhìn chằm chằm anh, lúc này lại đổi luôn cách xưng hô.
"Mày
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-cua-tong-tai-bi-phe/2601634/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.