Nếu thật sự ba đã không cần anh vậy thì anh cũng không cần lưu luyến giữ lại thứ tình cảm rẻ mạc này làm gì nữa, anh từng nghe ở đâu đó nói rằng Tình là một thứ rất phiền phức, luôn làm cho nhân sinh trở nên yếu đuối nhu nhược và còn đau khổ đến thấu tận tâm can, quả nhiên không sai chút nào.
Và anh còn nghe nói có một chữ Tình khác, chữ tình này trái ngược với cái chữ tình luôn làm cho con người ta đau khổ đó là "Tình Dục" nghe nói tình dục khiến cho người ta rất hạnh phúc sung sướng thì phải, ha! cũng rất thú vị đấy! anh cũng muốn thử để xem nó có giống như lời đồn không.
Hư hỏng cũng được, bại hoại cũng chẳng sao, dù sao cũng đâu có ai quan tâm anh, cho dù anh có chết nằm ngoài đường cũng không ai rơi một giọt nước mắt. Nếu như tình dục thật sự có thể làm anh vui thì anh sẽ vứt đi thứ tình yêu rẻ mạc đó, tội gì anh phải bị người ta chà đạp như vậy chứ!
Kiếp này xem ra không có duyên làm người tốt rồi, sống tử tế không bằng sống hèn hạ, tốt với người chi bằng tự tốt với mình.
"Thiếu gia!"
Suy tư nãy giờ anh bỗng nghe thấy tiếng Phương Tử Cầm vang lên ở bên cạnh, chỉ "Ừ!" một tiếng chứ không nói thêm gì.
"Thiếu gia cậu còn đau không?"
"Đau?" Anh chỉ cười, hoàn toàn là một nụ cười bất cần đời, Phương Tử Cầm thấy vậy mềm mỏng nói:
"Thiếu gia hay là tôi đưa cậu về
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-cua-tong-tai-bi-phe/2601632/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.