Có lẽ Dịch Thừa Phong đã biết ai đánh cô rồi, nếu không anh chắc chắn sẽ hỏi cô cho ra chuyện chứ không phải đứng im lặng từ nãy đến giờ.
"Anh tới đây lại có chuyện gì?" Thiến Vy mở miệng, giọng nói khô khan cất ra có chút yếu ớt.
Dịch Thừa Phong nghe cô nói vậy lại do dự một hồi, anh sợ nếu hỏi sẽ làm cô thêm đả kích nhưng nếu không hỏi thì cũng không được, anh rất ghét những chuyện không rõ ràng, suy ngẫm một hồi rồi cũng thở dài mà mở miệng.
"Có thể nói cho tôi biết cái thai đã mất trong bụng em là như thế nào không? em đừng có nói đó là con của tôi, từ lúc đám cưới tới giờ tôi chưa từng chạm vào một miếng thịt nào của em, làm sao em có thể có con với tôi được?"
Ngón tay của Thiến Vy khẽ động, thật ra ngay từ đầu cô cũng đoán được mục đích của anh tới đây là gì, vậy nên lo lắng đã sớm nhường chỗ cho bình tĩnh. Nhìn Dịch Thừa Phong cao cao tại thượng đứng ở đó, từ trên xuống dưới đều toát lên một vẻ đẹp bất phàm, lại làm cô cảm thấy bản thân thật thấp kém và nhỏ bé.
Trong đầu không hiểu vì sao lại có vô số mối lo sợ, cô nắm chặt tắm chăn mình đang đắp nhìn Dịch Thừa Phong dường như vẫn còn đang cân nhắc, bỗng cô để ý đến chiếc nhẫn đeo trên ngón áp út của anh, cô biết danh tính của chiếc nhẫn đó, chứng kiến bao nhiêu đau thương của Dịch Thừa Phong càng khiến quyết định
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-cua-tong-tai-bi-phe/2601635/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.