Nghe cô bất cam nói ra những lời như vậy, tim của hắn cũng đau mà quặng thành một khối, cuối cùng cảm thấy bản thân mình có lỗi nên buông cô ra, vì không chịu được cảnh tượng hai hàng nước mắt cô lăn dài dài trên gò má nên đứng quay lưng lại với cô, vành mắt ánh lên một vệt màu đỏ, giọng điệu cũng nhẹ nhàng đi vài phần.
“Hôm nay tâm trạng của tôi tốt, tạm tha cho cô lần này, nhưng tôi muốn cảnh cáo cô, nếu cô dám tiếp xúc gần gũi với tên đàn ông nào khác, nếu để cho tôi biết…tôi sẽ đem cô cùng với kẻ đó chôn cùng nhau!”
Tần Liệt nói như vậy chẳng qua là muốn độc chiếm cô, không những độc chiếm mà còn cả giam cầm, không từ thủ đoạn để trói cô bên cạnh, có lẽ hắn từ lâu đã không còn yêu cô nữa, nếu còn vì sao lại có thể tàn nhẫn với cô như vậy? Nhiều lần cô thật sự rất muốn hỏi hắn, hỏi xem trong trái tim của hắn rốt cuộc có còn vị trí nào dành cho cô không, hay là nơi đó chỉ tồn tại duy nhất một mình hình bóng của vị thiếu gia kia.
Trôi qua đã mấy phút, không nghe cô nói thêm gì, hắn không đợi nữa, dứt khoát bỏ đi, vừa ra khỏi cửa đã nghe thấy tiếng gào khóc thảm thiết của cô ở bên trong vọng ra.
Hắn đứng im bất động, quằn quại trong lòng ngực một nổi lưu luyến khiến hắn rất muốn quay lại ôm cô vào lòng dỗ dành cô, nhưng khi nhớ lại chuyện cô đã uống thuốc giết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-cua-tong-tai-bi-phe/2601568/chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.