Chiếc giường sau khi hắn bước lên cũng quay lại vị trí ban đầu. Trần Nhược Quân thấy vậy cũng mặc kệ, lâu lâu cô gặp chuyện như vậy một lần cũng đã quen rồi.
Hắn ta xoay người lại, khuôn mặt khôi ngô tuấn tú đã bị che bởi chiếc mặt nạ màu đen hình số 8, trang phục sát thủ đeo thêm găng tay càng tô lên cho hắn vẻ đẹp ma mị cuốn hút, con ngươi đen bóng như ánh trăng tròn màu đen trong đêm khuya dài tĩnh lặng, vầng sáng ẩn hiện làm nổi bật đôi mắt sói lạnh lùng.
Trông dáng vẻ của cô như chẳng hề muốn hoan nghênh hắn, làm cả người hắn u ám như mây đen bước đến chỗ cô, lấy ra khẩu súng chĩa thẳng vào ấn đường của cô, nói:
“Nhìn thấy tôi cô chướng mắt như vậy sao?”
Cô vẫn mặc kệ tiếp tục soạn quần áo, coi sự hiện diện của hắn như không khí, hắn mất kiên nhẫn, chân mày nhướng lên thô bạo xách cô ném mạnh xuống giường, cho cô một cái tát sau đó siết chặt hai tay cô lại, hung hăng nhìn cô như muốn ăn tươi nuốt sống.
“Cô nói đi! Tại sao hả? Nói đi!”
Trần Nhược Quân có đau nhưng vẫn ráng nhịn, đã biết tính khí của người đàn ông này nóng như vậy lẽ ra cô nên sợ hãi thì đằng này lại không, ngược lại còn can đảm nhìn thẳng vào đôi mắt dã thú của hắn, nói:. 𝐓hử đọc t𝒓uyệ𝗻 khô𝗻g quả𝗻g cáo tại == 𝐓𝒓𝐔m t𝒓uyệ𝗻.VN ==
“Anh muốn tôi phải nói cái gì đây?”
“Cô đừng có giả điên với tôi! Trần Nhược Quân,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-cua-tong-tai-bi-phe/2601569/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.