Hai người cuối cùng cũng ngồi bên nhau dưới gốc cây đại thụ, ánh nắng chiều thật đẹp, đời này hắn chưa từng thấy nắng đẹp như vậy. Chỉ cần trái đất này vẫn tồn tại, hoàng hôn dù có lặn xuống thì ngày mai vẫn sẽ mọc lên.
“Em còn kẹo không?”
Nghe thấy câu này, cô mở chiếc túi đeo vai, lấy ra một túi kẹo nhỏ, xem lại bên trong rồi đưa qua.
“Vẫn còn 5 viên, cho anh!”
Hắn vui vẻ nhận lấy túi kẹo nhỏ nhắn xinh xắn của cô, nói:
“Cảm ơn! Anh tên Tần Liệt!”
Cô cười với hắn một cái, nhìn hắn thích thú ăn kẹo của cô, đôi mắt như trăng tròn trong đêm đen tĩnh lặng, hồn nhiên rực rỡ tựa nắng sớm ban mai, vô tình khắc sâu vào tim cô trở thành một nổi nhớ khó quên. “Còn em tên Trần Nhược Quân!”
Đó là buổi chiều đẹp nhất trong đời hắn, nhiều năm sau này Tần Liệt vẫn thường hay nhớ lại nụ cười của Trần Nhược Quân lúc đó cũng ngọt ngào và dịu dàng giống như hoàng hôn. Nếu có thể, hắn nguyện không tiếc lấy sinh mạng trao đổi, để một lần nữa được quay trở lại ngồi bên cạnh cô, nhìn ngắm thế gian yên bình.
Chỉ tiếc thời gian tàn nhẫn, chớp mắt đã 10 năm, Trần Nhược Quân đi theo con đường hành y, sớm tối đều bận rộn cứu người, điều đó làm cô quên mất lúc nhỏ đã từng gặp Tần Liệt.
Hai năm trước hắn đã tỏ tình với cô, nhưng cô lại một lòng với nghề, hoàn toàn không muốn dính vào chuyện yêu đương, lần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-cua-tong-tai-bi-phe/2601566/chuong-84.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.